Những ngày này, không hiểu sao bên tai tôi luôn văng vẳng ca từ ca khúc nổi tiếng “Mùa xuân đầu tiên” của cố nhạc sĩ Văn Cao: “Rồi dặt dìu, mùa Xuân theo én về/ Mùa bình thường, mùa vui nay đã về”. Mùa xuân của đất nước là khi những cành mai vàng trước sân nhà đâm chồi nảy lộc, là đào trong vườn đang e ấp nụ sau những ngày đông giá triền miên, là lúc những người mẹ nôn nóng ngóng tin những đứa con cháu đi làm xa có kịp trở về đoàn tụ?

Xuân nhiều dáng vẻ lắm, mỗi người sẽ thấy xuân theo một cách, cách mà người ta muốn được nhìn mùa xuân, hay đúng hơn là muốn được “thấy” Xuân trong chính dáng vẻ của đời sống quanh mình.

Trải qua nhiều mùa Tết, mùa xuân ở nhiều những giai đoạn khác nhau của đất nước, Xuân của người Việt ngày hôm nay hình như không có chung một hình hài. Cho thế hệ này, Xuân về là cùng mùi khói bếp củi bánh chưng, là dáng mẹ lom khom bên bếp lửa.Cho thế hệ khác, Xuân về là theo tiếng pháo, theo mùi trầm thoang thoảng trong ngõ xóm thanh bình. Cho những người khác nữa, xuân là tấm vé tàu trầy trật mới có được - để về quê nhà, và cho rất nhiều người nữa, Xuân mệt nhoài, xuân không còn tha thiết. Phải chăng, cuộc sống hiện đại với những vất vả, lo toan, Xuân mệt nhoài khiến người ta không tha thiết nữa, nên muốn bỏ Xuân?

Rồi dặt dìu, mùa xuân theo én về (✽)

Nhưng Xuân vẫn về, theo cánh én. Người Việt Nam vất vả vẫn mong có những ngày Xuân đoàn viên ấm áp, trút gánh lo âu mà chắt chiu ước vọng cho ngày mai, mùa mới nhiều tươi sáng. Cho nên, mùa Xuân cũng là mùa có những chuyến tàu mang tên trở về lặng lẽ chuyển bánh, xình xịch đưa nỗi nhớ về nơi xa. Có những niềm hạnh phúc chỉ cần nghĩ đến và cảm nhận cũng thấy an yên vì mùa xuân là để nhìn lại mãn nguyện vì những điều sắp qua dù chưa được vẹn toàn.

Đất nước gian lao chưa bao giờ hết khó khăn, thử thách cho chặng đường dựng xây phía trước, đằng sau những chiến thắng quang vinh vẫn còn đó những âu lo chưa bao giờ dứt, đó là tham nhũng, lãng phí, những đòi hỏi bức thiết từ cải cách hành chính, tinh giản biên chế…đó là những vấn đề sống còn mà toàn Đảng, toàn dân phải cùng nhau nỗ lực chung tay giải quyết. 

Rồi dặt dìu, mùa xuân theo én về (✽)

Nàng xuân đã ngấp nghé bên thềm, đất nước đang đứng trước nhiều thời cơ và vận hội mới cũng như thách thức không hề nhỏ, con đường hội nhập đã rộng mở nhưng đất nước có tiến lên được hay không là nhờ vào sự sáng suốt của Đảng. Đón Xuân mới, mỗi người con đất Việt luôn tự hào và tràn trề hy vọng vào những đổi thay do chính mình tạo nên. Mùa xuân là sự khởi đầu, cũng đồng nghĩa với sức thanh xuân căng đầy nhựa sống, rạo rực, hân hoan để cảm giác “thấy mùa xuân” là một xúc cảm thực, khiến lòng có thể nảy nở những niềm tin, để thấy “Rồi dặt dìu, mùa xuân theo én về”…

(✽) Tít bài đặt theo ca từ trong ca khúc “Mùa xuân đầu tiên” của cố nhạc sỹ Văn Cao.

 

Theo Trần Lan Anh / Công luận