Sự việc người phụ nữ ở Nghệ An ôm hai con nhỏ nhảy cầu tự vẫn (ngày 3/9 vừa qua) gây chấn động dư luận cùng nỗi lo lắng về hành vi dại dột của những người mẹ trẻ. Thực tế, có khá nhiều sự việc đau lòng tương tự đã xảy ra, khiến nhiều người trong xã hội không khỏi thương xót, băn khoăn, liệu có phải họ là những người mẹ nhẫn tâm, cạn tình thương con mà dẫn đến hành vi như vậy?

Con trẻ không có tội

Vợ chồng, suy cho cùng chỉ là những người xa lạ, vì yêu thương mà gắn kết, vì nghĩa tình mà bên nhau. Những đứa con ra đời giống như một sợi dây gắn kết để hai chữ gia đình thêm bền chặt, bớt đi sự lỏng lẻo.

da-chup-vot-duoc-thi-the-chau-be-xau-so-o-nghe-an
Người nhà nạn nhân đau xót bên thi thể mẹ con xấu số tại Nghệ An.

Những lúc vợ chồng giận nhau, hãy nhìn con cái làm điểm tựa. Chỉ cần nhìn con hát, con cười hay đang say nồng giấc ngủ, chắc chắn sẽ có thêm động lực để cố gắng, để yêu thương. Con cái không có quyền chọn mẹ chọn cha, nhưng cha mẹ có thể quyết định đem đến cho con mình bình yên hay sóng gió.

Trên thực tế, mâu thuẫn gia đình là điều rất bình thường, bởi gia đình không chỉ là “tổ ấm”, mà còn là nơi hội tụ mâu thuẫn và đấu tranh. Vậy nên nếu người mẹ, người phụ nữ hiểu được điều này thì chúng ta sẽ mạnh mẽ hơn để đối mặt với khó khăn.

Thiết nghĩ, nếu thông cảm thì chỉ có thể thông cảm 1 phần rất nhỏ là do quẫn quá nên người mẹ làm liều, còn không ai có thể đồng tình với hành vi ép con cùng chết, không lời nào có thể biện minh cho hành động này. Bởi nếu nghĩ cho con thì không nên tự tử, mà phải sống và chiến đấu đến cùng vì con. Mỗi đứa trẻ sinh ra có quyền được sống, bản thân cha mẹ sinh con ra cũng không có quyền tước đoạt quyền thiêng liêng đó. Đứa bé vốn không có khả năng tự vệ, nó phụ thuộc hoàn toàn vào cha mẹ và đau đớn nhất là đứa bé vô tội, nó không phải chịu trách nhiệm về chuyện của người lớn. Chỉ vì cạn nghĩ, trong một phút dại dột họ đã tự tước đi mạng sống của chính con mình, bản thân mình, để lại nỗi đau khôn cùng cho những người ở lại.

Các chuyên gia nhận định

Trên thực tế, có khá nhiều sự việc đau lòng tương tự đã xảy ra, khiến nhiều người trong xã hội không khỏi thương xót, băn khoăn, liệu có phải họ là những người mẹ nhẫn tâm, cạn tình thương con mà dẫn đến hành vi như vậy?

Ông Nguyễn An Chất (chuyên gia tư vấn tâm lý) nhận định: Đây không phải là câu chuyện đau lòng chỉ riêng đối với những người mẹ, mà còn là vấn đề của các cô gái trẻ, cả nam giới và lứa tuổi thanh thiếu niên. "Nguyên nhân là do áp lực cuộc sống, không phải chỉ do cơm ăn áo mặc mà chủ yếu là do áp lực tinh thần. Trong khi theo như chúng tôi nghiên cứu thì cuộc sống của một con người thì 70% là tinh thần và chỉ 30% là vật chất. Tuy nhiên, ở Việt Nam hiện giờ đang có một xu hướng rất đặc biệt là chỉ nghĩ đồng tiền là thước đo giá trị mà quên mất các giá trị tinh thần cho mình và những người xung quanh".

Ông phân tích, áp lực tinh thần rất dễ khiến cho phụ nữ rơi vào căng thẳng. Họ rất cần được tôn trọng, thông cảm, quan tâm và chia sẻ nhưng lại không nhận được điều đó hoặc quá ít, mặc dù họ đã phải hy sinh rất nhiều: "Có người âm thầm chịu đựng, bị tổn thương rồi đi đến ức chế, nông nổi và không đủ tỉnh táo để tìm đến những người có thể giúp đỡ mình. Nhưng họ lại thấy con còn bé, sẽ sợ rằng nếu mình không còn thì các con sẽ phải khổ, thậm chí sẽ phải khổ sở hơn mình nữa nên họ mới tìm đến con đường kết thúc như vậy”.

Là một người mẹ, TS Vũ Thu Hương, giảng viên khoa Giáo dục tiểu học (Trường ĐH Sư phạm Hà Nội) cũng cho rằng: Nếu nói họ nhẫn tâm thì có lẽ không đúng. Bởi mẹ nào cũng thương con, tuy nhiên, các bà mẹ này đã cạn nghĩ và họ sợ rằng khi mình chết đi thì con sẽ khổ sở, phải sống với mẹ kế…

"Bản thân tôi vốn cũng là một người hay bệnh tật, đã có nhiều lúc sợ rằng mình sẽ chết trước khi con trưởng thành. Vì thế, tôi rất cảm thông với suy nghĩ lo lắng của họ. Họ sợ rằng khi họ chết đi, sẽ không ai lo cho con. Đặc biệt, nếu chồng của họ là người vô tâm vô tính hoặc vô trách nhiệm. "Mất cha ăn cơm với cá, mất mẹ liếm lá ngoài đường…". Họ sợ con sẽ vất vả, vất vưởng đầu đường xó chợ".

Theo ông Chất, điều cần thiết trước hết là chính những người đang bất ổn tâm lý thì phải tìm đến những người có thể giúp đỡ. Những người thân trong gia đình thì phải thấy mình có trách nhiệm để chia sẻ. Các cơ quan, đoàn thể có chức năng bảo vệ phụ nữ và trẻ em phải có hành động tuyên truyền cụ thể, giúp đỡ người dân, đặc biệt là ở những nơi khó khăn, thiệt thòi, dân trí thấp.

Bớt đi một chút ích kỉ, bớt đi một chút “cái tôi”, bớt đi sự nóng nảy điên cuồng. Làm cha mẹ, trước khi nghĩ đến bản thân, hãy dành một phút nghĩ đến con của mình đã. Những đứa trẻ sinh ra là để được yêu thương chứ không phải là công cụ để mẹ cha giải tỏa những trách hờn.

Tiểu Giang / Baonhandao