(NĐ&ĐS) - Bị uy hiếp tinh thần từ một số chủ nợ, một gia đình đã phải tạm rời khỏi nơi cư trú để ở nhờ nhà người quen. Nhưng vẫn ủy quyền cho người thân thay mình đến gặp một số chủ nợ để thương lượng và thỏa thuận về việc trả nợ dần.

Bà Nguyễn Thị Tý (SN 1969) và chồng là ông Phạm Phú Thanh (SN 1969), hộ khẩu thường trú tại ô 17, Lô 7 Đền Lừ 1, phường Hoàng Văn Thụ, quận Hoàng Mai, Hà Nội, phản ánh đến Báo điện tử Nhân đạo và Đời sống về việc bà không đồng tình với hai bản kết luận điều tra của cơ quan CSĐT. Việc Cơ quan CSĐT kết luận hai vợ chồng bà phạm tội “Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản” theo khoản 4 Điều 140 Bộ luật hình sự, đồng thời khởi tố và bắt giam chồng bà là không đúng.

Trước đây, do nhu cầu về tiền để mua nguyên vật liệu kinh doanh, bà Tý và ông Thanh đã cùng bàn bạc để vay số tiền 800 triệu đồng của ông Trần Văn Túc, vay 4 tỷ đồng của bà Chu Thị Ánh và 900 triệu đồng của chị Nguyễn Thị Hà với thỏa thuận từ một tuần đến một tháng sau sẽ trả lại.

Đến thời hạn trả nợ, hai ông bà Thanh, Tý xin khất với các chủ nợ nói trên vì chưa có tiền để trả. Sau này, ông Thanh bà Tý có trả trước cho bà Chu Thị Ánh số tiền gốc bằng tiền mặt và tài sản, tương đương 850 triệu đồng.

IMG_5357
Bản kết luận điều tra 297/KLĐT/PC46- Đ10

Do chưa có tiền trả lại các chủ nợ, cùng với việc liên tục bị đe dọa tính mạng, ông Thanh bà Tý đã buộc phải đi khỏi nơi cư trú. Trong khi vẫn đang nợ ông Túc số tiền là 800 triệu đồng, bà Ánh số tiền 3.150.000.000 đồng và của chị Hà là 800 triệu đồng.

Sự việc được đưa ra Công an thành phố Hà Nội. Qua quá trình điều tra, Cơ quan CSĐT kết luận điều tra số 297 KLĐT/PC46-Đ10: “Hành vi sai phạm nêu trên của Phạm Phú Thanh và Nguyễn Thị Tý có đủ yếu tố cấu thành tội Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản, quy định tại Khoản 4, Điều 140 Bộ luật Hình sự”.

Ngày 12/12/2017, Cơ quan CSĐT tiếp tục ban hành bản Kết luận điều tra bổ sung lần 1 số 16 KLĐT/PC46-Đ10 đối với Phạm Phú Thanh và Nguyễn Thị Tý.

Không đồng ý với hai bản kết luận điều tra, bà Tý đã làm đơn kêu oan gửi tới Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân thành phố Hà Nội và Thủ trưởng Cơ quan cảnh sát điều tra Công an thành phố Hà Nội.

IMG_5356
Bản kết luận điều tra bổ sung lần 1 ngày 12/12/2017

Bà Tý cho rằng, bà và chồng không bỏ trốn để chiếm đoạt tài sản như 2 bản kết luận điều tra đã nêu. Bởi trước tháng 6/2012, chồng bà là ông Thanh đã bị một trong các chủ nợ nhốt lại và đánh đập tại một hiệu cầm đồ trên đường Minh Khai, Hà Nội. Những ngày sau đó, chủ nợ này còn liên tục truy tìm và đe dọa đánh đập chồng bà.

Ngoài ra, vào các ngày 08/6/2012 và 11/6/2012, một số đối tượng lạ mặt đến nhà chửi bới, đe dọa tính mạng và sự an toàn của gia đình bà. Đồng thời, đập phá cửa, cổng, ném gạch đá vào nhà làm vỡ cửa kính, thậm chí còn dọa sẽ bắt cóc con bà khiến các cháu rất sợ và không dám đi học.

Sự việc trên đã được gia đình bà làm đơn trình báo Công an phường Hoàng Văn Thụ, quận Hoàng Mai và có xác nhận của Trưởng Công an phường vào thời điểm đó.

Tại đơn xin xác nhận ngày 17/6/2012, ông Thanh cũng trình bày “gia đình rất hoang mang và hoảng sợ, tôi rất lo sợ cho tính mạng của bản thân và người trong gia đình, gia đình tôi phải đi ở nhờ nhà người quen tại phố Triệu Việt Vương, phường Bùi Thị Xuận, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội”.

IMG_5355
Đơn xin xác nhận ngày 17/6/2012 của ông Thanh có nêu nguyên nhân và địa chỉ mà gia đình ông sẽ tạm thời phải ở nhờ từ tháng 6/2012

Ngay sau đó, để đảm bảo an toàn cho tính mạng của các thành viên gia đình, đồng thời cũng để các con yên tâm học hành, gia đình bà Tý đã rời khỏi nơi cư trú và xin ở nhờ nhà người quen tại phố phố Triệu Việt Vương, phường Bùi Thị Xuân, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội.

Sau đó chồng tôi có đến làm việc tại một doanh nghiệp trên địa bàn tỉnh Hà Tĩnh và có kí kết Hợp đồng lao động rõ ràng.

Trao đổi với phóng viên về sự việc này, luật sư Hoàng Văn Hướng, Trưởng Văn phòng luật sư Hoàng Hưng, cho biết: Theo quy định của Bộ luật Hình sự, cấu thành tội phạm của tội Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản (Điều 140) có dấu hiệu bắt buộc là: Sau khi có được tài sản thông qua các hợp đồng giao nhận tài sản ngay thẳng (như vay, mượn, thuê) thì người phạm tội mới nảy sinh mục đích chiếm đoạt tài sản và dùng thủ đoạn gian dối hoặc bỏ trốn để chiếm đoạt tài sản đó hoặc đã sử dụng tài sản đó vào mục đích bất hợp pháp dẫn đến không có khả năng trả lại tài sản.

Trong đó, cần đặc biệt lưu ý: Trường hợp bỏ trốn để chiếm đoạt tài sản phải được hiểu là bỏ trốn với ý thức không thanh toán, không trả lại tài sản cho chủ sở hữu. Khi đánh giá hành vi bỏ trốn của người phạm tội phải xem xét một cách khách quan, toàn diện, nếu người phạm tội bỏ trốn hoặc chỉ tránh mặt chủ sở hữu vì những nguyên nhân khác thì không coi là bỏ trốn để chiếm đoạt tài sản.

4_bpnl
Luật sư Hoàng Văn Hướng, Trưởng Văn phòng luật sư Hoàng Hưng, nhận định: Việc gia đình ông Thanh bà Tý rời khỏi nơi cư trú là do lo sợ tính mạng cho các thành viên trong gia đình. Và việc này có sự xác nhận của cấp cơ sơ - đó là Công an phường Hoàng Văn Thụ

Qua nghiên cứu hồ sơ, ông Hướng nhận định: Ông Thanh và vợ chưa bao giờ có ý định chiếm đoạt tài sản đã vay mà luôn có ý thức thực hiện nghĩa vụ trả nợ mặc dù việc trả nợ không thể nhanh chóng và suôn sẻ bởi việc đầu tư làm ăn bị thua lỗ nặng nề, cộng thêm lãi suất vay nợ quá cao (180%/năm, 90%/năm và 108%/năm – đều vượt quá 10 lần so với mức cao nhất mà pháp luật quy định).

Cụ thể, với 4 tỷ đồng vay của bà Chu Thị Ánh, hai vợ chồng Phạm Phú Thanh đã trả nợ bằng chiếc xe ô tô nhãn hiệu Lexus BKS 31F – 1318 trị giá 1,5 tỷ đồng, bằng 730 triệu đồng tiền mặt và 1 chiếc xe Honda SH BKS 30M3 – 8563 trị giá 120 triệu đồng. Với 9,3 tỷ đồng vay của Nguyễn Thị Thanh Hà, Phạm Phú Thanh và vợ đã trả nợ được 8.000.700.000đ (tám tỷ bảy trăm nghìn đồng)…

Theo ông Hướng, việc ông Thanh và bà Tý đi khỏi nơi cư trú từ tháng 6/2012 là để đảm bảo an toàn tính mạng, sức khỏe và tinh thần cho bản thân và gia đình xuất phát từ các hành vi đe dọa xâm phạm tính mạng, sức khỏe của các đối tượng đòi nợ thuê. Mặt khác, việc ông Thanh rời khỏi nơi cư trú cũng như lý do rời khỏi đây, Công an phường Hoàng Văn Thụ cũng đều biết thông qua đơn xin xác nhận ngày 17/6/2012.

Sau khi đi khỏi nơi cư trú từ tháng 6/2012, ông Thanh và vợ đã ủy quyền cho người thân là các ông Phạm Mạnh Hùng và Phạm Đức Thọ thay mình đến gặp một số chủ nợ để thương lượng và thỏa thuận về việc trả nợ dần.

“Những việc làm trên thể hiện ông Thanh bà Tý vẫn ý thức về trách nhiệm đối với nghĩa vụ thanh toán nợ”, ông Hướng khẳng định.

Tuệ Minh